BS. Phan Tú Khánh Phương: “Thầy lang xin đừng hại người! Các bạn, xin đừng chết vì thiếu hiểu biết!”



BS. PHAN TÚ KHÁNH PHƯƠNG: “THẦY LANG VƯỜN ƠI NẾU KHÔNG GIÚP ĐƯỢC, XIN ĐỪNG HẠI NGƯỜI! CÁC BẠN ƠI, XIN ĐỪNG CHẾT VÌ THIẾU HIỂU BIẾT!”

Hôm ấy tôi trực đúng Thứ Sáu, mà lại là ngày 13. Thôi, bỏ qua vì đối với tôi ngày nào mà chả là ngày. Bệnh nhân nam 36 tuổi, ở Sơn Hà, Quảng Ngãi vào viện trong tình trạng sợ nước, sợ sáng, sợ gió, khó thở, trước đó một tháng bị chó cắn. Bản án tử hình đã dành cho anh: bệnh dại.

Các chị điều dưỡng khoa tôi cứ xuýt xoa trong ngậm ngùi tiếc nuối về anh chàng cao 1 mét 7, mày rậm, mắt to và chất phác ấy. Người như anh phải khỏe mạnh mà sống vui vẻ cùng vợ con chứ! Thế nhưng, sự kém hiểu biết đáng giận, mà cũng đáng thương sẽ khiến vợ mất chồng, con xa cha! Và tôi hận, hận những bài thuốc truyền miệng không có chút cơ sở khoa học đã hại biết bao người! Cào ư? Đặt ngọc ư? Bài thuốc giấu nữa ư?

Vùng đó đang có dịch chó dại, nhiều người bị cắn và chữa bằng “thuốc nam”, tất cả đều đang “không sao”! Bốn năm trước bệnh nhân cũng từng bị chó cắn, cũng “thuốc nam”, đâu có sao!

Đúng một tháng trước, anh bị chó nhà nuôi đã vài năm cắn nhiều vết rất sâu ở cổ tay trái. Những ngày trước đó nó vẫn bình thường, đến hôm cắn chủ thì nổi điên và chảy dãi. Giận quá, anh đập chết luôn con chó. Lo lắng, anh gặp một “gã lang” trong vùng vốn nổi tiếng theo đường truyền miệng về biệt tài chữa chó dại cắn, rồi cào, rồi uống “thuốc nam”.

Đến ngày thứ 23, những cảm giác ngứa ngáy rồi tê rần quanh vết cắn dần khiến anh không chịu nổi. À thì đi “đặt ngọc”, dị cảm không giảm, các triệu chứng ngợp khi uống nước và khi gặp gió dần xuất hiện, những cơn khó thở tăng dần, đến ngày thứ 30, anh được đưa ra đây vì nghe nói bệnh viện này danh tiếng lắm, chắc là chữa được cho anh. Anh bạn ơi, anh đã không cho chúng tôi cơ hội cứu anh được nữa rồi!

Đêm nay tôi ám ảnh với ánh mắt ban ngày của anh, một ánh mắt hốt hoảng, long lanh, vằn đỏ của giai đoạn toàn phát bệnh dại, ánh mắt ấy còn cất chứa nỗi niềm tha thiết muốn được sống. “Em biết bệnh của em và chấp nhận rồi, nhưng bác sĩ ơi, cô có biện pháp nào cứu được em không? Em còn phải sống để nuôi 3 đứa con dại ở nhà!” Đấy, trong nghề tôi ngoài ánh sáng ra thì nó còn những khoảnh khắc đau lòng thế đấy! Và khi biết mình sắp được đưa về, anh ấy vẫn hoàn toàn tỉnh táo, gác tay lên trán (các chị điều dưỡng bảo chắc là anh đang hối hận đấy), tỉnh táo để nhìn thấy cái chết đang đến với mình, anh đã nói với chúng tôi trong nụ cười méo xệch: “Em biết tình trạng của mình rồi, các cô cũng đừng băn khoăn nữa, em chúc các cô ở lại vui vẻ”. Anh bạn ấy là một người như thế, một người tôi chỉ gặp trong có bốn tiếng đồng hồ, nhưng tôi nghĩ người như thế phải được sống chứ?

Tôi viết những dòng này, dài dòng và bi lụy quá mức cần thiết rồi! Nhưng tôi chỉ mong, có ai đó đọc được, sẽ nhắc cho những người cần rằng, bị chó cắn là phải tiêm phòng dại, vậy là một sinh mạng đã lặng lẽ được cứu sống rồi!

– Dại là bệnh tử vong 100%, khi đã phát bệnh.
– Bị chó cắn, mèo cào, kể cả liếm vết thương, phải rửa vết thương với nhiều xà phòng dưới vòi nước chảy, kèm theo bôi dung dịch sát khuẩn là cực kỳ cần thiết.
– Chưa có một biện pháp lưu truyền dân gian nào chữa được bệnh dại được công nhận. (Không cứu được người, thì xin đừng hại người!)
– Do đó, vắc-xin là biện pháp duy nhất không thể thay thế để dự phòng bệnh dại, cần tiêm càng sớm càng tốt. Một số trường hợp cần kết hợp huyết thanh chống dại. (Như trường hợp bệnh nhân này!)
– Vắc-xin dại hiện nay là virus bất hoạt, rất an toàn. Chỉ có một số tác dụng phụ ngắn hạn hiếm gặp và thường nhẹ nhàng. (Giảm trí nhớ, ngu đần, vô sinh… vứt hết giúp tôi!)

Sinh mạng quý lắm, đừng chết vì thiếu hiểu biết!

Một đêm trực dài lê thê.

(BS. Phan Tú Khánh Phương)

Xem thêm các video Showbiz khác: https://lionwin2888.org/showbiz

About The Author

Reply