Chiếc răng khểnh làm nên 100 vai diễn của Nghệ sĩ Nhân dân Thế Anh



Nghệ sĩ Nhân dân Thế Anh nổi tiếng với chiếc răng khểnh rất duyên của mình. Thường thì chiếc răng khểnh gắn với hình ảnh người con gái nên với Thế Anh đã tạo ra một vẻ đẹp rất lạ trên màn ảnh.   Nghệ sĩ Thế Anh vốn là một sinh viên ngành toán, được các nghệ sĩ điện ảnh Liên Xô giảng dạy tại Việt Nam phát hiện và tuyển vào Trường Sân khấu Điện ảnh với lý do “đẹp trai”, bởi khi đó chàng trai trẻ hầu như chưa có kinh nghiệm về diễn xuất.  Điểm hết sức đặc biệt của diễn viên Thế Anh là có chiếc răng khểnh khiến khuôn mặt và nụ cười duyên dáng. Răng khểnh và má lúm đồng tiền vốn là biểu trưng vẻ đẹp của phái nữ, nên những diễn viên nam có chiếc răng khểnh là của hiếm và là một “đặc sản” của điện ảnh. Điện ảnh Việt Nam có hai Nghệ sĩ nhân dân có chiếc răng khểnh là Nghệ sĩ Nhân dân Thế Anh và Nghệ sĩ Nhân dân Bùi Bài Bình. Nếu như chiếc răng khểnh của Thế Anh có một vẻ đẹp khá ngang tàng, phong trần, cởi mở thì Bùi Bài Bình lại thuyết phục bởi sự ngơ ngác và đậm chất thơ.      Trong vai trung úy Phương, phim “Nổi gió” ông đã thuyết phục người xem miền Bắc, dù đó là vai sĩ quan chế độ Sài Gòn. Ông cũng nổi tiếng với vai diễn sinh viên Ba Duy khi đã 40 tuổi trong phim “Mối tình đầu”.   Chàng trai Hà Nội có một vẻ hào hoa, nhẹ nhàng với nụ cười răng khểnh Ngoài đời Nghệ sĩ Nhân dân Thế Anh cũng rất vui vẻ, thân thiện.  Chiếc răng khểnh của Thế Anh gắn với những vai diễn phong trần, lãng mạn. Nghệ sĩ Nhân dân Bùi Bài Bình cũng có chiếc răng khểnh nổi tiếng và ông đóng nhiều phim của điện ảnh phía Bắc, sau khi Thế Anh chuyển vào lập nghiệp tại TPHCM. Bùi Bài Bình có nụ cười lãng mạn mang nhiều chất thơ. Hai người đã tạo ra hai vẻ đẹp khác nhau trên màn ảnh.  Vẻ điển trai của Thế Anh khiến ông rơi vào các nghi án “Phim giả, tình thật”, song người thân và bạn bè đều cho rằng Thế Anh rất coi trọng cuộc sống gia đình. Con của ông được đặt tên theo các nhân vật trong phim mà ông đã đóng. 

Xem thêm các video Showbiz khác: https://lionwin2888.org/showbiz

About The Author

Reply